22 Tháng Mười Một 2007
Cao hơn biển 1.100m, theo hướng Bắc từ Hà Nội khoảng 500 km, đến khi người và xe như muốn hụt hơi, ấy là lúc tới Đồng Văn, miền đá tai mèo của Hà Giang. Đồng Văn, đi trên con đường mang tên Hạnh Phúc, đi để tìm lại phố đèn lồng trên núi cao. Chuyến đi không dành cho những kẻ yếu đuối và sợ độ cao.
Những kẻ lãng mạn ắt hẳn đều khao khát một lần đến Đồng Văn. Một giấc mơ ở một nơi rất xa. Những vườn cải vàng rực. Những bức tường đá bao quanh lấy căn nhà gỗ. Những đứa trẻ uống sữa dê mà lớn. Và những dãy núi đi cả một ngày đường mới tới nhà. Đồng Văn ở xa, Đồng Văn biệt lập với đời sống ồn ào khói bụi của đô thị.
Đi Đồng Văn không thể đi xe hơi, mà tốt nhất là xe U oát, dân du lịch "Ta ba lô" thì thường chạy xe phân khối lớn, xe Minsk vẫn được coi là phương tiện thịnh hành. Đi xa đổ xăng đầy bình, mang thêm vài cái bugi mới để lỡ không thổi được thì còn có cái mà thay. Đoạn đường từ thị xã Hà Giang lên Đồng Văn ngập trong những cua tay áo. Một bên là đá vách, một bên là vực sâu. Nhưng bất chợt đi trên đường có thể gặp những góc thiên nhiên hiện ra như một bức vẽ. Dân cầm máy thì không thể không dừng lại bấm vài kiểu ảnh. Đường Đồng Văn đi gian nan. Sương mùa đông thì giăng kín lối, mưa mùa hè thì hối hả chạy
Đi Đồng Văn có thể leo lên đỉnh Lũng Cú, xem nóc nhà Việt Nam cao 1.800m so với mực nước biển. Lũng Cú là một câu chuyện dài, về một đường biên giới, về một biểu tượng nơi lá cờ Việt Nam bay kiêu hãnh mỗi ngày. Nhưng Lũng Cú cũng là một con đường khó đến, để thử lòng kiên nhẫn của người đi
Lên Lũng Cú là đến nơi "cúi mặt sát đất, ngửa mặt đụng trời". Bù lại có thể gặp được ngày chợ phiên với mận, đào, hồng, lê, táo thơm ngọt. Gặp được cả một miền văn hóa xôn xao, con trai đi chợ mang theo khèn, con gái mang quẩy tấu, mua bán trao đổi, múa khèn uống rượu ăn thắng cố, ăn mèn mén, ăn cháo ấu tẩu. Đi chợ để vui, để tìm hiểu và yêu nhau, đi chợ không phải để kiếm tiền.
Cách thị trấn Đồng Văn 12 km, đó chính là dinh vua Mèo Vương Chí Sình. Một chút liên tưởng tới ngôi nhà trong Chuyện của Pao, nhưng ngôi nhà này đẹp đẽ và sang trọng hơn gấp nhiều lần. Đường dẫn vào dinh thoai thoải dốc, lát bằng đá phiến phẳng mịn. Xung quanh dinh thự là những bức tường đá dày cả mét, xây kiên cố hai lần. Những bức tường đá ấy như một thành trì vững chãi để tòa nhà gỗ bên trong yên lành sau khá nhiều năm gió mưa. Ngôi nhà nằm đó, như một hoài niệm và một nơi để đến.
Gần đây, người ta nói nhiều đến Hà Giang với phố đèn lồng. Đó là khu phố cổ nằm ngay trung tâm thị trấn, được ví như Hội An trên núi cao. Những ngôi nhà tường trình, mái ngói hình ống, cổ kính và rêu phong. Người ta đang đặt ra câu chuyện về khu phố du lịch có đèn lồng đỏ trên núi cao và đề nghị được bảo tồn. Những ngôi nhà trăm năm như một lần nữa minh chứng, trên những triền đá tai mèo khắc nghiệt, sự sống vẫn hiện diện từ lâu lắm.
|