18 Tháng Hai 2008
Với nhiều du khách nước ngoài, thủ phủ Thành Đô của tỉnh Tứ Xuyên thuộc hàng top 5 điểm nhất định phải tới khi du ngoạn Trung Hoa cẩm tú.
Vựa thiên đường
Thời xa xưa nơi đây từng là một chặng dừng chân trên con đường tơ lụa nổi tiếng. Hôm nay Thành Đô là trung tâm thương mại sầm uất ở phía Tây Nam và được coi như một trong những ngôi sao đang lên ở Trung Quốc.
Với dân số tới bốn triệu người và khí hậu lạnh ẩm do bị sương mù bao phủ nghe nói tới hơn 300 ngày trong một năm, Thành Đô nhìn từ xa như ốc đảo mờ ảo nổi lên trong màn sương được bao quanh bởi những vùng phong cảnh đẹp mê hồn với những dòng sông và những rặng núi đỉnh viền băng sáng loá trải dài như vô tận.
Với danh sách tới cả trăm điểm du lịch trong và quanh thành phố, suốt năm Thành Đô luôn chật ních du khách. Đa số chọn Thành Đô làm điểm chuyển tiếp để tham quan Tây Tạng.
Số rất đông khác đổ tới vùng nước non, ghềnh thác kỳ thú tại Thiên đường hạ giới Cửu Trại Câu hoặc tham quan khu nghiên cứu và sinh sản gấu trúc. Các phật tử thiên về điểm đến Lạc Sơn Đại Phật - bức tượng Phật bằng đá cao nhất thế giới (71m) có niên đại từ thời nhà Đường được chạm khắc trên vách đá dựng đứng, hoặc leo núi Nga Mi - một trong Tứ đại Phật giáo danh sơn, ngắm Kim Đỉnh ở độ cao 3.099 mét nổi tiếng với bức tượng Phật và những chú voi dát vàng vươn ra bốn phương tám hướng.
Số khác ngược lên phía Bắc tới khu thắng cảnh Hoàng Long - khe núi kéo dài từ Nam sang Bắc của dãy núi tuyết Ngọc Thuý - mà nhờ cấu trúc địa hình đặc biệt tạo nên bãi nham thạch độc đáo, giữa làn nước xanh trong vắt nổi lên những gờ đất đá màu vàng uốn lượn trông tựa bầy rồng vàng đang đùa rỡn...
Ốc đảo ấm cúng
Nhóm du khách chúng tôi tới Thành Đô ngày cuối năm khi màn đêm vừa buông, các khu phố cổ càng lung linh xinh đẹp trong làn ánh sáng hồng toả ra từ vô vàn chiếc đèn lồng đỏ, ẩn hiện đâu đó quanh những nếp nhà và đình chùa cổ lợp đá ghi sẫm với những mái đao cong vút như dấu hỏi móc lên bầu trời.
Trong ráng chiều tím nhạt nhoà sương, vài đàn chim câu chao liệng theo đội hình mũi tên rồi bất chợt sà xuống bên những cư dân đang túm tụm quanh bàn mạt chược, hoặc thân mật chuyện trò bên bình trà nóng hổi.
"Sợt" trên mạng, chúng tôi quyết định chọn điểm nghỉ chân Sim's Cozy Hostel. Nhà khách xinh xắn nằm trong một phố cổ này quả là nơi ấm cúng và ngọt ngào phù hợp với du khách balô.
Cặp chồng Singapore - vợ Nhật Bản - chủ nhân trẻ của Sim's Cozy - vẫn giữ nguyên ngôi nhà gỗ cả trăm năm tuổi với lối kiến trúc cổ miền tây Tứ Xuyên, và cố gắng bố trí hợp lý nhất để trong gian không mấy rộng rãi vẫn đủ khu phòng nghỉ, khu dịch vụ với vườn cảnh ngoài sân và trên mái có hoa thơm bướm lượn, chim hót trên cây, cá lội dưới nước.
Quan trọng nhất là giá cả cực kỳ dễ chịu, mức thuê phòng trung bình 25 tệ (1 tệ tương đương 2.000 đồng) giường/1 ngày đêm, giá đặt các tour cũng rất có lý so với mặt bằng chung.
Miền đặc sản
"Tới Thành Đô phải thăm chùa cổ Qingyang" - đã có lời khuyên như vậy sao chúng tôi có thể bỏ qua một trong những ngôi chùa nổi tiếng nhất của đạo Lão ở Trung Quốc với cảnh quan tuyệt đẹp bao quanh. Cũng nhất định phải tham quan khu nhà tranh của thi sĩ nổi tiếng đời Đường Đỗ Phủ, hưởng bầu không khí tĩnh mịch, thoáng đãng khi ta thả bước trên những lối mòn sâu hút chạy giữa hai bờ tường son đỏ sẫm, xuyên qua các ô cổng lan viên, tới bên túp lều tranh lọt giữa rừng trúc, ngắm đàn cá vàng - đỏ - bạc chen lấn cuống quýt đớp mồi dưới ao nước trong veo.
Rồi chúng tôi tới phố Chun Xi - đại lộ Champs Elysees của Thành Đô - ngắm các "la mei" nổi tiếng vừa yểu điệu vừa nồng nàn. Trời rét đậm, các kiều nữ vẫn không ngại ngần khoe dáng thanh mảnh trong những bộ thời trang hiện đại năm nay thiên về kiểu bánh gatô nhiều tầng: áo măngtô hoặc khoác ngắn trùm ngoài áo len, váy ngắn hoặc quần dạ lửng tới đầu gối, hở một đoạn chân đi tất rồi kết thúc bằng bốt cao cổ viền lông.
Ngon ngót bụng, chúng tôi sà vào đám đông chen chúc trong dãy hàng ẩm thực ở phố cổ Jinli. Ngoài các loại lẩu Tứ Xuyên nóng bỏng và cay quắn lưỡi cùng món vịt quay ăn tới đâu "chết" tới đó, chúng tôi còn tranh thủ nếm thử món điểm tâm được ưa chuộng nhất ở đây là "long chao shou" rưới đẫm tương ớt, rồi nào "gong bao ji ding" (gà cay), "bang bagn" (gà lạnh), "ma po dou fu" (tào phớ cay)... món nào cũng lạ, cũng khiến cái lạnh tan biến đâu mất.
Tới đất Đệ nhất danh trà cũng không thể bỏ qua thú uống trà và chúng tôi biểu quyết chọn Long Tỉnh để thưởng thức, sao y bản chính cách uống trà truyền thống tao nhã của người Thành Đô - hé nắp tách, từ tốn gạt vài cánh trà nổi bồng bềnh trong làn nước bốc hơi nghi ngút, rồi mới nhẩn nha nhấm nháp từng ngụm trà, lim dim mắt tận hưởng hương vị ngọt thơm còn vấn vương mãi.
Nhờ đã đặt người mua vé trước chúng tôi mới kiếm được chỗ vào xem màn trình diễn "Đổi mặt nạ" mà nghe nói là đặc sắc nhất chỉ có ở Thành Đô, tại nhà hát nhỏ ở cuối con phố cổ Jinli đỏ rực ánh đèn lồng khiến ai chụp hình cũng bị hội chứng mắt đỏ.
Bên bình trà thơm ngát, dặm thêm vài hạt lạc và hướng dương rang béo ngậy, chúng tôi hoàn toàn bị cuốn hút vào các màn biểu diễn thật ấn tượng. Nào là uốn người đủ các thế vẫn rót trà rất điệu nghệ qua vòi ấm dài vài thước, nào trình diễn rối ngón tay, rối giấy và khép lại bằng tiết mục đinh - đổi bảy mặt nạ đủ sắc cầu vồng trong nháy mắt thật tuyệt vời.
|